Trang chủ HipHop Nghệ thuật sử dụng track mở đầu trong album

Nghệ thuật sử dụng track mở đầu trong album

0
32

Sau đây sẽ là hai album mà theo tôi, là có track mở đầu ấn tượng nhất tôi nghe được trong thời gian qua.

Track mở đầu (hay intro) cho một album thường phải phục vụ hai mục đích: Đầu tiên là phải “bắt” được tai người nghe, rồi dẫn dắt họ đến phần tiếp theo của album. Có được sự chú ý của người nghe rồi thì người nghệ sĩ mới bắt đầu triển khai ý tưởng của mình được. Điều đó dẫn đến mục đích thứ hai: giới thiệu cho người nghe về những gì sắp xảy ra. Track intro có thể đưa ra những chủ đề, thông điệp chung của album, hoặc đưa người nghe đến với những tiết tấu đầu tiên của mạch truyện trong album (đối với concept album).

Ảnh minh họa

Kendrick Lamar để ý rất kỹ đến điều này, và anh thực hiện nó với sự chính xác và trau chuốt với sự tỉ mỉ đến bất ngờ. Khoan nói đến DAMN., ta hãy quay ngược thời gian về năm 2015 với To Pimp A Butterfly. Track mở đầu cho album này là ‘Wesley’s Theory’, và nó gần như tóm gọn được viễn cảnh chung cho album đó. Chính trị, sự nhận thức về bản thân và màu da, mặt trái của danh tiếng được Kendrick tóm gọn trong track, với phần sample không thể tuyệt vời hơn là bản nhạc Every Nigger Is A Star của Boris Gardiner.

Rồi tua nhanh đến DAMN. cùng track mở đầu là BLOOD. Khác với Wesley’s Theory, BLOOD. không thể hiện rõ chất nhạc mà Kendrick đang hướng đến trong album là gì, mà thiên về mảng nội dung, concept mà album đang hướng đến. Kendrick chỉ đơn giản là kể lại một câu chuyện trên nền của dàn nhạc ở sau, nhưng nó rất ngột ngạt, và bí bách, để rồi người nghe phải giật mình khi tiếng súng vang lên, kéo theo lời dẫn của chương trình Fox News về “tác hại của HipHop”.

Rồi ta có Blonde của Frank Ocean. Trong đó, ‘Nikes’ là track mở đầu cho tuyệt phẩm này. Frank tạo ra một không gian mơ màng, và cất giọng hát của mình lên. Nhưng đó không hẳn là thứ ta nghĩ, mà giọng của Frank đã bị pitch lên cao, hòa với con beat cực phiêu và chiều không gian hão huyền mà Frank đã tạo ra.

Người nghe bị kéo vào từng câu từ của Frank. Anh hát về tình yêu, về niềm tin, sự lừa dối, và cả những trải nghiệm thật của bản thân, đưa ra ý nghĩ về vật chất và chủ nghĩa duy vật. Tất cả đều được làm trong một track duy nhất, mở đầu cho một chặng đường âm nhạc đầy cảm xúc trong Blonde.

Bài viết hoàn toàn là ý kiến chủ quan của tôi. Mọi người có thể đồng ý hay không đồng ý với bất cứ điều gì tôi viết. Hẹn gặp mọi người vào bài viết lần tới.

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây